Truyện sex hay. Chúc huynh đệ có những giây phút lên đỉnh với TruyensexZ.com

Mẹ Vắng Nhà

Gia đình tôi vốn nghèo lắm, căn nhà khi cha tôi chết để lại trước sau chẳng được gì ngoài một vườn trồng trọt rau cải và giàn mướp hương mà mẹ tôi vẫn thường ngày hái mang ra chợ bán kiếm đủ tiền để cho gia đình sống qua ngày.

Nhà nghèo cũng chẳng sắm được chi, đến độ lúc tôi lên 17 tuổi thì ba mẹ con chúng tôi vẫn ngủ chung trên một chiếc giường khá cũ, nếu nói cho đúng thì là quá cũ (chắc là từ đời “năm dố”). Thế nhưng ba mẹ con chúng tôi vẫn sống vui vẻ dưới mái nhà cũ kỹ, đùm bọc sống qua ngày.

Nhớ lúc đó, những thanh niên ở độ tuổi 17 như tôi đều được lệnh đi lên phường, xã để khám sức khoẻ để đi nghĩa vụ quân sự. Bạn tôi, những thằng con nhà giàu thì được cha mẹ chúng đóng tiền để con cái được miễn đi vì họ tin rằng đi lính sẽ bị chết không có ngày trở về.

Một số thằng thì phải tự cắt đứt một lóng tay của ngón tay trỏ để được miễn, một số thì có những thủ đoạn khác ghê gớm hơn, đó là chặt đứt ngón chân cái của mình để được miễn dịch. Riêng những thằng được xếp loại nghèo như tôi, gia đình không tiền đóng và tôi thì không can đảm tự chặt đứt ngón tay mình hoặc làm mất đi ngón chân thì chỉ có nước chọn con đường cuối cùng là từ giã gia đình, gạt nước mắt chia ly cùng mẹ và em gái tôi năm ấy chỉ mới lên 7 tuổi.

Thật ra năm ấy không chỉ riêng tôi đi nghĩa vụ quân sự, nhưng cũng khá nhiều thằng cùng xóm cũng giã từ lên đường, tôi nhớ ánh mắt mẹ lúc ấy ngậm ngùi xao xuyến bên em gái tôi tiễn chân thằng con trai chưa biết mùi đời lên đường đi làm nghĩa vụ quân sự. Nếu tôi không lầm thì mẹ tôi đã khóc sau khi vẫy tay chào tôi lần cuối khi đoàn xe đưa đám thanh nên trai làng ra đơn vị.

Giọng mẹ tôi còn rất rõ bên tai như một lời nhắn nhủ, như một lời căn dặn tôi phải trở về: “Nghĩa à, xa mẹ, xa gia đình, con nhớ trăm bề cẩn thận nhe con. Má với em ngày đêm mong đợi con làm tròn nghĩa vụ trở về. Đi về sớm nhe con.” Giọng mẹ tôi lúc ấy bùi ngùi, xúc động, tôi nghe được có tiếng nấc trong họng mẹ dường như mẹ đang đau đớn cắt từng núm ruột để từ giã thằng con lên đường phụng sự tổ quốc.

Tôi vào lính, được đơn vị đào tạo và gửi qua chiến đấu bên Cambốt trong những năm gần đó. Lúc ấy tình hình Việt Nam thật hỗn loạn, những người lính được gửi đi chiến đấu ở Cambốt hình như đi thì có rất nhiều, nhưng không mấy ai còn sống xót để trở về. Những chàng lính trẻ như chúng tôi lúc ấy tinh thần hoang mang tột đỉnh, nỗi lo sợ cũng tràn ngập không ít. Bọn chúng tôi thường kể cho nhau nghe những chuyện về gia đình và thường hỏi han nhau về những nguyện vọng cuối cùng lỡ như chúng tôi có những đứa sẽ ra đi và nằm xuống có thể là mất xác tại một nơi xứ lạ quê người.