Truyện sex hay. Chúc huynh đệ có những giây phút lên đỉnh với TruyensexZ.com

Phá trinh chị họ

Phần 1

Sau mối tình với chị Đông – chị họ chú bác ruột ở thành phố Sài Gòn xa hoa tráng lệ, tuy mới có 11 tuổi nhưng Lợi đã hoàn toàn thay đổi hẳn về nhân sinh quan đối với cuộc sống.
Chính cái thân thể trắng ngần tuyệt mỹ của chị Đông chỉ trong vòng một đêm thôi đã khiến cho nó có cặp mắt khác biệt về bất cứ người đàn bà con gái nào bất chợt lọt vào tầm nhìn của nó.

Gặp một người khác phái, nó cứ chằm chằm để ý hai gò ngực vun tròn, hai vòng eo thon thả và cặp đùi săn chắc của họ, dĩ nhiên, nó chỉ dám nhìn trong thèm muốn chứ không hề dám có ý nghĩ bậy bạ với họ.

Một trong những mục tiêu của Lợi đó chính là chị Trà My, con của vợ nhỏ bác Thông – anh của bố nó và lúc nó vào học lớp 6 thì chị đã học hết lớp 12 nghĩa là chị hơn nó những 7 tuổi.

Nhà chị My ở thôn Phước Chánh là một căn hộ nhỏ trong khu chung cư công chức, bố chị ở Sài Gòn lâu lâu mới xuống thăm hai mẹ con chị vài ngày rồi trở về.

Do là con một, mẹ chị làm công nhân Xí nghiệp thủy sản đông lạnh nên ngày nào cũng vậy, phải đến 11-12 giờ bà mới về đến nhà đoàn tụ cùng con gái, không anh chị em nên chị My đều ở nhà một mình trong thời gian chờ việc làm.

Lợi vẫn thường lui tới nhà chị chơi và chị tỏ ra có một tình cảm hết sức đặc biệt thân thiện với thằng em họ mà chị thấy có vẻ rất “khù khờ”.

Chị Trà My tính tình thật hồn nhiên, vô tư, vui vẻ, hòa đồng, mỗi khi Lợi đến, hai chị em bày hết trò này đến trò khác để chơi đùa cùng nhau, đến bữa thì nấu cơm ăn rồi lăn ra ngủ, lại tiếp tục chơi.

Chị hoàn toàn không hề hay biết là thằng em họ của chị đã bắt đầu biết thầm yêu trộm nhớ chị, mỗi lần hai chị em ngủ trưa cùng nhau trong phòng ngủ của chị, lần nào cũng vậy, Lợi chỉ nhắm mắt được một chút rồi hé mắt nhìn thân thể người chị họ trắng ngần, mỹ miều phơi bày trước mặt mà lòng không khỏi xốn xang, nhìn hai gò ngực chị cứ mãi phập phồng xuống lên làm trái tim nó như muốn rớt ra ngoài lồng ngực.

Đầu óc nó cứ mãi miết nhớ lại những gì mà mới trong hè đây nó cùng chị Đông đã từng làm với nhau rồi cứ thầm ao ước là nó và chị My cũng sẽ với nhau y như vậy.

Ngày qua ngày, tháng hết tháng, cứ thế Lợi cứ ôm mối tình đơn phương bào mòn, gặm nhấm cõi lòng tan nát và cuối cùng để giải tỏa tâm lý đã đến mức căng thẳng, nó viết vào một mẩu giấy nguệch ngoạc hàng chữ “Chị My! Em yêu chị… nhiều lắm!”, một ngày nọ, sau khi ra về, nó bỏ lại mẩu giấy trên nơi tấm đệm ngủ trong phòng chị.

Qua hôm sau, thấy thái độ chị My vẫn tự nhiên, bình thường như mọi ngày, Lợi nghĩ là chị chưa thấy đọc được thư nó gửi nhưng trưa đến, nhân lúc chị My đi tắm, nó cố tình tìm mẩu giấy nhưng không thấy đâu cả.

Nó nghĩ là mẫu giấy đã bị bay lạc đi đâu đấy nên cũng không thèm bận tâm đến nữa, tuy vậy, mấy ngày sau ma xui quỷ khiến nó lại viết tiếp mẩu giấy thứ hai rồi thứ ba, thứ tư, thứ năm.

Lợi chẳng hề nhận được hồi âm nào của chị My cả và vào năm nó lên học lớp 7, chẳng hiểu vì sao chị lại từ bỏ bố mẹ cũng như chốn dương trần, xuống tóc đi tu tại một ngôi chùa ở Long Thành, từ dạo ấy cho đến nay hơn 5 năm trời, Lợi mới có dịp tình cờ gặp lại chị tại chùa Đại Tùng Lâm thuộc thị trấn Phú Mỹ khi nó chạy xe ôm chở khách đi dự Lễ cầu siêu.

Lúc này, nó mới hay khoảng 2-3 tháng nay, chị My đã từ Long Thành chuyển về tiếp tục kiếp tu hành tại chùa Phong Sơn Tự dưới chân Núi Dinh cách thị xã Bà Rịa cũng không xa gì mấy.

Mẹ chị My cũng đã về Long An sống với ông bà ngoại nên mối quan hệ giữa bà và chị bấy lâu nay vẫn bặt vô âm tín còn Lợi từ ngày biết được tung tích người chị họ nó từng yêu thầm nhớ trộm sáu năm về trước, thực sự nó như mở cờ trong bụng và hoa tình nụ ái lại một lần nữa nở rộ trong lòng.

Tuy vẫn ngần ngại ở chổ chị My nay đã trở thành người tu hành nhưng nó vẫn không thể nào tự kiềm chế được ý nghĩ tìm đường đến chùa Phong Sơn Tự để thăm chị.

Ngôi chùa cách nhà máy nước Bà Rịa chỉ khoảng chừng 5 cây số nhưng địa thế khá hiểm trở, heo hút vì gần đến chùa đường lên khá dốc, lởm chởm đá lại có nhiều cây cối, dây leo um tùm bao quanh.

Chùa khá nhỏ, diện tích bao gồm một gian chánh điện và hai gian nhà phụ mái ngói đỏ phủ dày lớp rêu xanh ẩm mốc chứng tỏ ngôi chùa đã từng trãi qua không biết bao nhiêu thăng trầm của thời gian.

Nơi này chỉ có hai người chăm sóc và hương hỏa cho chùa là chị My trụ trì và một phụ nữ gốc người Vũng Tàu, giờ đây chị My đã 24 tuổi, một cái tuổi khá chững chạc và điềm đạm nên mỗi khi nói chuyện cùng Lợi, tuy chị vẫn vui vẻ nhưng cái nét hồn nhiên, vô tư thơ trẻ ngày xưa tuyệt nhiên không còn nữa mà thay vào đó là vầng trán đăm chiêu tư lự.