Truyện sex hay. Chúc huynh đệ có những giây phút lên đỉnh với TruyensexZ.com

Phá trinh cả chị lẫn em

Cường ơi, giúp chị với. Tôi lật đật chạy lên phòng chị. Ở cái tuổi mà ông bà mình vẫn gọi là bẻ gãy sừng trâu, vì siêng năng tập thể dục, tôi được sở hữu một thân hình thật cường tráng. Tất nhiên, với một thân hình tràn trề nhựa sống như thế, những đòi hỏi về mặt thể xác cũng là lẽ thường tình. Từ sau cái lần “đái dầm” ấy, tôi vẫn thường lén lút thủ dâm với hình ảnh Chị Huyền.

Chị Huyền có khuôn mặt dễ mến, như cái điểm chính thu hút tôi chắc các bạn cũng đoán được là thân hình vệ nữ ở tuổi 18 của chị. Chiếc váy ngắn màu trắng mong manh không làm tròn cái chức năng mà nó được giao phó là che đậy thân hình chị nhưng lại đồng lõa với những tia nắng buổi sáng đem đến cho tôi những hình ảnh thật tuyệt vời mà hằng đêm những hình ảnh đó theo tôi mãi vào giấc ngủ.

Thời gian như dừng lại lúc chị vươn người vắt một cái gì đó lên dây phơi, để qua màn áo mờ mờ ảo ảo, tấm lưng được ánh nắng sớm viền một đường cong mềm mại chạy dài xuống đến bờ mông trang điểm bằng chiếc xì líp nhỏ xíu, mà phần trước và phần sau được nối với nhau bằng một chiếc nơ xinh xinh bên hông chị tròn trịa.

Đường cong thứ hai bắt đầu nơi cái cổ 3 ngấn thon thon chảy xuống đội vú. Đường cong này có một hình dáng mà tôi không biết thế nào cho hết vẻ đẹp của nó, chỉ biết rằng có những lúc không biết tình cờ hay hữu ý, bữa tiệc ấy bày ra trước mắt tôi nhưng hoặc là mắc cỡ, hoặc là sợ nó biến mất đi nếu bị phát hiện khi đang vụng trộm, tôi chỉ đỏ mặt và nhìn ngay đi chỗ khác, lòng lại thầm rủa mình soa lại nhát gan như vậy.

Trên chỗ cái quầng hồng hồng ở đầu vú, đường cong thắt một nút nhỏ làm núm rồi tiếp tục vẽ tới chiếc bụng thon, cái rốn be bé, xuống mãi, xuống mãi, xổ một đường chắc nịt lên đùi chị.

Tôi chạy thẳng vào phòng chị. Nhà không có ai, Chị Huyền thì đang loay hoay với cái đèn bàn cứ lúc tắt lúc sáng.

– Cứ cái lúc cần thì ba hồi tắt ba hồi sáng, bực mình ghê!

– Chị để em tháo ra coi lại cái công tắc, sửa chút xíu là xong chớ gì!

Khó khăn gì với tôi ba cái lẻ tẻ này, tôi tự tin xoay tuốc nơ vít mở cái đế đèn ra. Nhưng sự đời đâu có đơn giản thế, cái hơi thở thơm tho ngọt ngào kia đang vào tai vào mặt tôi. Vâng, chị đang ngồi kế bên tôi xem tôi sửa cái đèn bàn, còn tôi thì lại không thể tập trung vào cái đèn bàn mà là vào bờ ngực trắng ngần của chị lộ ra sau cái cổ áo rộng của chính chiếc váy ngắn mỗi sáng làm tôi chết giấc.

Đôi vú ấy nằm sát vai tôi ở một khoảng cách mà chỉ cần thở mạnh là khoảng cách ấy sẽ trở thành con số âm. Chưa hết, đùi tôi đang phải cố gắng để không run rẩy khi nó đang nhận được một cảm giác mát lạnh từ đùi chị. Tôi len lén nhìn xuống, cặp đùi đẹp và gần quá. Cặp đùi ấy chỉ được tà váy che có chút xíu cái chỗ mà tôi ngay cả trong mơ cũng chỉ đoán mò mà thôi.

Chị vẫn cứ xem tôi con nít như ngày nào, vì vậy chị rất thoải mái trong cách ăn mặc. Và tôi thì cũng chẳng hơn gì, ở nhà thì ở trần, đánh có cái quần sọc cũng mỏng te, bây giờ mới thấy khổ. Dương vật tôi cứng ngắt, chỉa cái đầu tròn tròn vào quần tôi, và như vậy, hình dạng cú nó thấy rất rõ từ bên ngoài. Tôi biết chị đã nhìn thấy, và có lẽ vì vậy, hơi thở kia ngày càng mạnh hơn, ấm hơn, thơm hơn.

Còn tôi thì dù đã nín nở nhưng đầu vú kia đã bắt đầu nhè nhẹ âu yếm vai tôi. Tay tôi run lên bần bật, chiếc tuốc nơ vít không còn nghe lời tôi nữa mà lại nhảy lên, văng ra rơi vào lòng tôi. Tất nhiên nó không rơi xuống đất vì “cái kia” đã giữ nó lại. Chị nhặt chiếc tuốc nơ vít cho tôi và không sao tránh khỏi sự đụng chạm. Chị thoáng ngạc nhiên:

– Sao cái này cứng ngắt vậy, cưng?

Mặt tôi đỏ như gấc, tôi lí nhí:

– Em xin lỗi, nhưng chị đẹp qúa.

Mặt chị cũng đỏ:

– Lỗi gì em! Tốc nơ vít nè!

Và thay vì đặt chiếc tournevis lên bàn thì chị lại làm văng chiếc tournevis về bên kia. Tôi biết, chị cũng đang thật bối rối vì cái dương vật mất dạy của tôi. Tôi đâu có sai bảo được nó. Chị Huyền nhoài người cố với cái tournevis, và trời ơi, chiếc váy ngắn kéo lên một khoảng xa để lộ cho tôi thấy toàn bộ cặp đùi, chiếc nơ, cái quần xì líp trắng nhỏ xíu, mỏng tanh, và cả khoảng lông đen mượt ẩn hiện dưới lớp vải trắng đó. Chị đưa cho tôi chiếc tournevis.

Tôi cầm lấy một cách vô thức, chiếc tournevis có tiếp tục được đặt vào con ốc ở chiếc đèn bàn không thì tôi không biết, nhưng tôi biết có một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên cái chỗ đang cương cứng như sắp nổ tung của tôi. Chị thở nhẹ vào tai tôi:

– Cường ơi, cởi cái quần này ra cho chị xem chút đi, hôm nay không có ai ở nhà đâu. Mọi người đã đi Vũng Tàu, tối nay mới về. Hồi nào giờ, chỉ nghe nói chứ có thấy cái này hồi nào đâu, nghe Cường!

Cái mông tôi tự nó nhớm lên cho bàn tay chị kéo nhẹ chiếc quần. Phía dưới thì trơn tru nhưng phía trên thì vướng lại. Bàn tay nhỏ nhắn kia nhẹ nhàng đè dương vật của tôi xuống.

Chiếc quần đùi trội tuột đi. Tôi hoàn toàn trần truồng trước mặt chị gái tôi, vươn thẳng lên từ đám lông rậm, dương vật của tôi háo hức không như chủ của nó đã gần như dành toàn bộ hệ thống thần kinh cho một thế giới khác. Một cảm giác lâng lâng, chị nâng niu.