Truyện sex hay. Chúc huynh đệ có những giây phút lên đỉnh với TruyensexZ.com

Lừa tình nữ sinh

Mười tám tuổi, hắn bắt đầu trổ mã. Thân hình trước kia dong dỏng cao, bây giờ trở nên nở nang khỏe mạnh. lồng ngực căng phồng sau làn áo và hai ống tay áo thun bó vào hai cánh tay rắn chắc cuồn cuộn. Khuôn mặt xinh trai với nụ cười và ánh mắt mê mệt bọn con gái, hắn thật sự là nỗi nhớ nhung của các cô gái và niềm mơ ước của cánh đàn ông con trai. Những gì hắn nói, những gì hắn nhờ vả tụi con gái đều được bọn họ dành cho những nụ cười âu yếm nhất, những lời lẽ trìu mến nhất. Khi hắn ra đường, chẳng bao giờ hắn lại không được các bà, các cô nhìn ngắm với những ánh nhìn mến mộ thán phục. Hắn từng là đề tài của nhiều câu chuyện bàn tán của các cô bé cùng lớp. Không chỉ đẹp trai, hắn còn là tay ghita số 1 của lớp và là anh chàng có giọng hát trầm ấm đến mê hoặc lòng người. Hắn học giỏi nhất cánh con trai và là tiền đạo xuất sắc trong đội bóng của lớp.

Nếu không kể đến những kẻ ghen tị một cánh nhỏ nhen với chàng trai ấy thì nói chung hắn rất được lòng mọi người bởi những đức tính khiêm tốn, giản dị & vô tư trong tình bạn. Dĩ nhiên, hắn cầm đầu tụi con trai và bọn bạn hắn cũng coi hắn như một thần tượng để vươn tới. Ai ai cũng nghĩ là hắn rất hạnh phúc. Nhìn bề ngoài trắng trẻo, khỏe mạnh và cách ăn mặc gọn gàng, người ta cũng dễ nghĩ là gia đình hắn khá giả. Nhưng lầm to, đó chính là nỗi bất hạnh lớn đầu tiên trong cuộc đời hắn : Nghèo. Mặc cảm nghèo hèn vốn không có trong hắn nếu như mối tình đầu tiên của hắn không là một vết thương lòng đầu đời.

Mọi chuyện bắt đầu vào đầu năm học cuối đời học sinh của hắn….

Khai trường năm nay hình như khác hẳn mọi năm khác đối với những cô cậu bước vào lớp 12. Tuấn – tên hắn, cũng thế. Trong lòng hắn nao nao và xen lẫn những nỗi buồn tiếc nuối cho những năm tháng đẹp nhất đời người sắp qua đi. Nhìn lại những ngày tháng đó đi qua thật mau, ai cũng thoáng buồn. Nhưng thôi. Chỉ qua 3 tháng hè chăm chỉ tập tạ ở CLB và những buổi đi bơi ở hồ bơi mà người em kết nghĩa với ba hắn soát vé, hắn trổ mã hẳn. Không đứa bạn nào lại không trầm trồ kinh ngạc. Hắn thấy tự tin quá chừng. Năm nay, các lớp thay đổi danh sách lại hết. Hắn học lớp mới với vài thằng bạn cũ. Gặp lại nhau sau hè, cả bọn tíu tít nói cười. Câu chuyện bao giờ cũng xoay quanh đề tài bọn con gái. Còn Tuấn, hắn vốn thờ ơ với cái bọn con gái hay ra vẻ “tiểu thư yêu kiều” chết tiệt ấy.

Cũng như những chàng trai như hắn, chỉ sau một mùa hè, các cô gái chợt lớn hẳn ra. Ba tháng qua quá đủ cho các cô nàng làm đẹp. Những làn môi đỏ tươi nở những nụ cười chúm chím, những cặp mắt đen láy long lanh như mắt nai, những thân hình thiếu nữ căng đầy sức sống cùng những đường cong tuyệt mỹ trong tà áo dài bó sát thân. Chợt ánh mắt Tuấn dừng lại nơi cô gái ngồi ở phía dãy bên kia. Cô bé ấy đang được bọn con trai bên này chấm điểm 10. Thân hình nàng như hút lấy ánh mắt bọn chúng. Mái tóc dài mượt mà buông lững lờ ngang vai. Khuôn mặt trắng hồng hình trái xoan với bờ môi đỏ mọng như cánh hoa cong cong bướng bỉnh. Sống mũi thẳng, cao, thanh tú làm khuôn mặt thêm phần cao sang đài các. Phải chăng ánh mắt Tuấn như có mãnh lực ? Nàng bỗng đưa mắt nhìn xem ai là kẻ đang dám chiêm ngưỡng sắc đẹp mình. Thế là hai ánh mắt gặp nhau. Ôi, Tuấn cảm thấy 1 dòng điện chạy khắp người. Hắn chết chìm trong đôi mắt nai long lanh của cô bé. Làn mi cong vút chớp chớp ngạc nhiên trước sự thẫn thờ mất hồn của Tuấn.Và cả hai lặng đi vài giây. Bối rối quá, hắn nở một nụ cười. Và càng bối rối hơn cho cô bé, nàng cúi đầu e lệ. Còn gì thích thú hơn trước sự việc ấy, bọn con trai ầm ĩ hẳn lên. Chúng vừa vui lây niềm vui của Tuấn, vừa thán phục hắn, chúng động viên hắn, khích bác hắn và đã đánh vào lòng hiếu thắng của anh chàng mới lớn. “Mình sẽ chinh phục con tim yêu kiều kia”.

Về nhà, Tuấn cứ vấn vương mãi. Ngày mai, hắn sẽ ngồi gần nàng và bắt chuyện… Biết bao dự tính, biết bao ao ước. Hắn xao xuyến cả ngày vì ánh mắt nai huyền của cô bé. Cô bé tên là Tố Uyên. Cha mẹ nàng là chủ của 2 cái shop bán đồ hộp đầy ắp hàng đắt tiền, một cái trên đường NKLN, một cái trên đường NBT. Giàu có như vậy nên nàng cũng “cao giá” với các chàng công tử lắm. Còn hắn, con một gia đình ở trong cái hẻm như mê cung đầy rác rưởi và cống rãnh ở đường TLT. Ngày ngày, đạp xe cả chục cây số đến trường. Giờ đây, mỗi khi tập thể dục buổi sáng xong là hắn lại tắm rửa sạch sẽ, ăn mặc gọn gàng rồi đi thật sớm đến trường. Như thế, khi vào lớp hắn sẽ không xuất hiện trước người đẹp trong bộ dạng ướt đẫm mồ hôi và tóc tai bết vào trán. Mẹ hắn rất thương con, bà không sắm nhiều quần áo cho con, nhưng những bộ đồ đi học của hắn đều tinh tươm, không đắt tiền nhưng không quá giản dị, luôn trắng tinh với nếp là ủi phẳng lì. Bà sợ con mình trải qua mặc cảm khi học chung với những tiểu thư công tử ở cái trường “điểm” vốn có tiếng là trường “con nhà giàu” này.

Nàng đi Dream. Hắn thì xe đạp, chiếc xe cọc cạch gỉ sét mà ba hắn đã đi cả mười mấy năm nay trước khi mua lại của người ta chiếc cub 78 cũ xì. Xưa nay, hắn vẫn để xe ở cơ quan cậu hắn. Bởi vậy nhiều đứa bạn không nghĩ là hắn đi xe đạp. Chúng cứ tưởng hắn cũng “bình thường” như bọn chúng : không Dream, không Su, không Max… thì bét ra cũng là 81. Hoặc nếu ai đó thấy hắn đi bộ thì lại càng tưởng gia đình hắn đang trú ngụ một biệt thự mặt tiền nào đó ở khu nhà quí tộc gần quanh trường. Nàng cũng vậy, nàng cũng tưởng hắn “không đến nỗi”. Nàng hãnh diện vì là bạn gái thân của hắn ở trong lớp. Ai cũng xì xào : “Chà, xứng đôi ghê”. Rồi thì giọng nói ngọt ngào của nàng, ánh mắt đắm đuối của nàng, nụ cười mê hồn với hàm răng trắng muốt…, tất cả mỗi một ngày càng làm hắn nhớ nhung, xao xuyến, hạnh phúc. Rồi thì những vị ngọt ấy cứ đeo đuổi hắn trong bữa cơm, trong lúc học…làm hắn nhiều lúc như kẻ ngơ ngẩn. Hắn sẵn sàng chết để được làm nàng vui. Hắn sẵn sàng làm tất cả để nàng lại cười. Hắn sẵn sàng chống lại cả thế giới để được hôn lên đôi môi ngây ngất, thơm ngọt ấy. Hắn điên lên mỗi khi nàng tỏ ra thân thiện với “thằng” nào đó. Đến lúc ấy thì không đơn giản chỉ là lời thách thức hôm nào của tụi bạn. Hắn đã yêu, yêu nàng đến điên cuồng với mối tình đầu trong sáng nhất, chân thành nhất, lãng mạn nhất !

Hắn lờ mờ thấy rằng hắn quá nghèo để với tới nàng. Nhưng tình yêu làm hắn mụ mẫm. Hắn thấy nàng cao đẹp quá, ngây thơ quá. Trong hắn, nàng là thiên thần, là những gì tuyệt vời nhất mà các nhà văn tưởng tưởng ra: Người con gái khi yêu không quan tâm đền tiền bạc, giàu nghèo của người yêu. Bởi vậy, hắn hi vọng tràn trề, chờ đợi đơn giản một cơ hội tỏ tình sẽ đến, rồi nàng sẽ nhắm mắt lại với đôi môi hé mở, đợi hắn run rẩy đặt môi mình lên đôi môi thiên thần thơm ngọt ấy… Ôi, cuộc đời này là thiên đàng. Lẽ ra hắn sẽ chờ, chờ cho đến khi một ngày nọ tớị…

Tối nay, cũng như mọi khi, cơm nước, tắm rửa xong, hắn cọc cạch đạp xe đi học Anh ngữ ở trung tâm. Hắn chọn trung tâm này để học mặc dù nó rất xa nhà hắn, không phải là không có nguyên nhân. Đó là vì trung tâm này rất gần nhà Tố Uyên. Hắn mong một ngày nào đó hắn được nhìn thấy nàng. Và biết đâu nàng cũng học ở đấy cũng nên. Nhiều khi mơ ước vớ vẩn lại thành sự thật. Tuấn ngẩn người ra khi Tố Uyên bước chân vào lớp. Trời ơi, nàng đẹp quá ! Hắn đã quen rồi hình ảnh một Tố Uyên dịu dàng trong tà áo dài trắng. Giờ đây, lần đầu hắn thấy nàng trong bộ quần áo rất “bụi” làm vẻ đẹp của nàng chợt trở nên dữ dội, khêu gợi và bốc lửa. Hắn thấy đôi chân mình run run khi lại bên cô bé.

Nàng vẫn lơ đãng không hề chú ý đến xung quanh và cũng chưa nhận ra anh chàng si tình.

– Hello…Uyên học… học ở đây sao…?

Giọng nói hắn run rẩy thấy rõ. Tố Uyên mở to mắt ngơ ngác quay lại. Nàng reo lên :

– Uả, Tuấn học chung lớp Uyên hả ?

Nụ cười nàng nở ra là lòng Tuấn lại say đi.

– Tối nay Uyên…Uyên đẹp quá.

Tố Uyên không nói, nàng e lệ cúi đầu :

– Thì Uyên cũng bình thường thôi mà…

Nhưng quả thật, Tố Uyên thấy ngạc nhiên quá. Nàng không ngờ Tuấn ăn mặc xuềnh xoàng và “lúa” quá trời. Đột nhiên nàng thấy hơi mắc cỡ khi phải nói chuyện với một anh chàng quê mùa như vậy. Câu chuyện đang vui bỗng lạnh nhạt dần. Chủ yếu là vì Uyên ít nói hẳn và cười gượng gạọ, Tuấn không nhận ra điều đó. Trong đầu hắn quay cuồng những vui sướng. Hắn ngờ đâu “đời mình may mắn đến như vậy”. Đôi môi ướt át, mọng đỏ kia chắc chắn sẽ tặng cho

hắn nụ hôn đầu đời.

Giờ học trôi qua mau lẹ với việc Tuấn chiêm ngưỡng Tố Uyên từ bàn sau. Những gì giảng trên bảng cứ ong ong và vô nghĩa bên tai. Tan học, Tuấn không lấy xe vội. Hắn đi bên cạnh Tố Uyên & nói cười tíu tít. Hắn không biết là hắn đang trở thành một sự khó chịu cho nàng. Chỉ đến khi hắn chợt thấy là nụ cười thường ngày biến mất trên khuôn mặt mê hồn đó thì hắn mới bối rối từ giã nàng. Tuấn buồn bã đạp xe ngầm đi theo Tố Uyên. Thấy cô bé buổi tối phải đi bộ gần 2ẠẠm về nhà, hắn không yên tâm. Hắn sợ “chàng” nào đó… Hắn đoán là cô bé có chuyện gì buồn. Hai ngày trôi qua dài dằng dặc.

Tối nay, Tuấn lựa bộ đồ coi được nhất để đi học. Hắn mượn chiếc 78 của ba. Hắn tính rồi. Hắn sẽ cố gắng nói chuyện thật hay để làm đẹp lòng nàng. Rồi ra về hắn sẽ đi theo xin nàng cho hắn đưa về. Nhưng hắn không đưa nàng về ngay đâu. Hắn sẽ rủ nàng đi ăn kem gần nơi học. Hắn tin nàng sẽ chịu. Trong quán kem, hắn sẽ nắm tay nàng… Biết đâu còn được hôn nữa.

Nàng đẹp quá. Tối nay nàng đẹp quá. Làn áo thun trắng muốt in chặt vào bộ ngực tuyệt đẹp. Chiếc quần jean đắt tiền bó vào thân hình rực lửa làm nổi bật những đường cong tưởng chừng chỉ gặp trong mơ. Nàng đẹp hoàn hảo. Chút son trên đôi môi nũng nịu, chút phấn hồng… Nàng trang điểm nhẹ thôi, vậy mà khuôn mặt đẹp đến lạ kỳ. Tuấn mỉm cười nghĩ : “Nàng làm đẹp vì mình chăng?”. Hắn chợt thấy mình không xứng với nàng chút nào.

Nàng bước vào lớp và lạnh lùng không thèm để ý đến những cặp mắt, những tiếng xì xào thán phục. Cô bé cũng chẳng cần để ý đến anh bạn “thân” của mình đang đứng ngồi không yên. Tựa như cả hai chưa bao giờ quen nhau. Tuấn thấy hơi bất ngờ, hơi hẫng hụt. Nhưng hắn vẫn tự tin lại ngồi cạnh nàng bắt chuyện. Tố Uyên khó chịu lắm rồi. Tuy rằng nàng cũng thích hắn đấy : điển trai, khỏe mạnh. Nhưng làm sao nàng kết bạn với một kẻ quê mùa, nghèo túng. Như thế thì còn gì là một Tố Uyên đài cát. Cả đống những chàng đi Dream, tiền vàng như nước còn chưa được đụng tới một sợi lông tơ của nàng cơ mà…

Tuấn giận vô cùng khi Tố Uyên tỏ ra vô cùng miễn cưỡng tiếp chuyện hắn. Nét mặt nàng lạnh lùng. Nàng còn bảo hắn để yên cho nàng học bài.

Mọi dự tính đảo lộn. Tuấn vừa thương, vừa giận nàng đến điên được. Hắn sẽ hỏi rõ vì sao nàng giận hắn. Nhất định ! Ra về, Tuấn chạy vù đi lấy xe. Hắn sẽ đi theo nàng. Nhưng Tuấn ngạc nhiên khi thấy Tố Uyên chưa về mà vẫn đứng trước cổng. Hắn vội xua đi chút đen tối trong đầu. Hắn sợ lắm. Không phải bỗng dưng hôm nay cô bé chăm sóc sắc đẹp của mình.

– Uyên chưa về sao ? Đợi ai vậy ?

Bằng giọng nói ngọt ngào nhất, Tuấn mỉm cười hỏi cô bé.

– Tui đợi người nhà !

Nàng bỗng thay đổi cách xưng hô thường ngày mà dùng bằng đại từ “tôi”, giọng đanh lại. Tuấn tái mặt. Hắn ấp úng không biết nói gì. Tố Uyên liếc nhìn chiếc xe máy cà tàng của hắn với ánh mắt coi thường. Bỗng nét mặt nàng tươi rói khi một chiếc NcPal tấp vào lề đường. Tay thanh niên ăn mặc bảnh bao cười thật tươi với cô bé. Mắt hắn khinh khỉnh nhìn anh chàng Tuấn đang sững sờ. Tố Uyên líu lo :

– Em bắt đền anh đó. Hẹn gì mà trễ vậy ?

Nàng nhõng nhẽo sao dễ thương quá.

– Cho anh xin lỗi nha cưng. Lần đầu đi chơi với người đẹp mà để em phải chờ. Tại…tại anh bị “bồ câu” hỏi thăm.

– Em hổng chịu đâu. Anh tưởng em dễ tin lắm hả.

– Thôi mà, anh thua em đó.

Nhìn bàn tay hắn vuốt tóc Tố Uyên mà Tuấn chỉ muốn điên lên.

– Giờ đền em cái gì đây ?

– Một chầu pizza. Em đói.

– Ok.

Tố Uyên không chào Tuấn một câu. Nàng đã lên yên sau chiếc mô tô. Cô bé ôm chặt thằng công tử. Cả bộ ngực tròn căng áp chặt vào lưng hắn. Hắn đưa tay cầm bàn tay nàng vuốt ve. Tiếng NcPal rú lên. Đôi trai gái vọt đi trước những cặp mắt ghen tị. Trời đất quay cuồng quanh Tuấn. Hắn thấy nghẹt thở. Bàn tay hắn bóp chặt lại thành nắm đấm như muốn đập phá tất cả. Trong lòng hắn quặn đau. Hắn lặng đi mấy phút trước khi ra về.

Đó là đêm đầu tiên trong đời hắn không ngủ vì buồn khổ. Đó là lần đầu tiên trong đời hắn khóc, khóc vì một người con gái. Hắn đã hiểu ra một điều : Cái tội lớn nhất trong đời hắn là nghèo, nghèo… tức là chẳng có gì cả. Trời ơi! Kể từ đó, quan hệ giữa Tuấn và Tố Uyên kết thúc. Mọi người không hiểu tại sao như vậy. Tố Uyên thì chẳng quan tâm. Chỉ có một người đau khổ thôi. Đó là Tuấn. Hắn lao vào học. Chỉ có học, chỉ có học hắn mới mong tìm được cái hạnh phúc của đời mình : sức mạnh của quyền lực, của đồng tiền. Hắn lầm lì hẳn, trong lòng nung nấu một lòng hận thù đàn bà con gái. Hắn thù đời, thù cuộc đời chó đẻ.

Còn Tố Uyên thì chính thức gia nhập giới ăn chơi Saì Gòn. Thằng “boy” trên chiếc NcPal ngày nào cũng chính là gã đàn ông đầu tiên của cô bé trong một đêm ở Vũng Tàu mà nàng dối cha mẹ là đi cắm trại với lớp.

Kỳ thi đại học của Tuấn đạt kết quả rất tốt, bù cho những ngày vất vả đội nắng lội mưa đi luyện thi. Trong những ngày nghỉ ngơi ở nhà, Tuấn đã thử một cuộc chơi mới. Bữa đó, Tuấn tới nhà thằng Tuấn, bạn thân từ hồi mẫu giáo. Nhà thằng Tuấn giàu lắm. Ngày trước, nhà nó cũng nghèo như Tuấn. Nhưng từ khi ba nó thăng quan tiến chức, của cải, vàng bạc thay nhau bay vào gia đình nó. Người ta bảo ba nó buôn heroin giấu trong mấy kiện hàng của cơ quan. Chẳng biết đúng không. Nhưng xung quanh sự phất lên cực nhanh của gia đình nó, không

thể tránh được tai mắt của thiên hạ. Thằng Tuấn sắp đi Mĩ du học. Sau bữa tiệc tưng bừng tối qua để từ giã bạn bè thì chỉ còn ngày mai là nó sẽ lên máy bay. Tuấn hẹn Tuấn tới để hàn huyên.

– Tao chỉ có mỗi mình mày là thân. Đi rồi, tao nhớ mày lắm.

Tuấn nghẹn ngào.

– Thôi, mày qua bển ráng học…

Tuấn cũng bùi ngùi.

Tuy cả hai gia cảnh khác nhau, nhưng hai thằng chơi với nhau rất bền. Chuyện vui buồn gì chúng cũng tâm sự với nhau. Tuấn là đứa duy nhất biết chuyện Tố Uyên và Tuấn. Hai thằng nhìn nhau cười quyến luyến.

– Ê nè!

Tuấn khệ nệ xách ra một túi đồ

– Tao có mớ đồ không mang theo hết, mày xài nha. Tao thấy mày có mấy bộ mặc hoài.

– Mày chu đáo quá, để tao coi có gì !

Tuấn cảm động trước tấm lòng của Tuấn. Hắn biết Tuấn có nhiều quần áo đẹp. Thỉnh thoảng, hắn vẫn mượn của Tuấn để đi ăn sinh nhật hay chơi với lớp.

– Chu cha, hàng “hiệu” không mày !

Tuấn rạng rỡ. Trong chiếc túi căng phồng là mấy cái quần jean chính hiệu, mấy cái áo thun đen rất đẹp và 2 cái áo sơ mi còn mới “cáo”.

– Sao mày cho tao nhiều quá vậy ?

– Khỏi lo cho tao. Đồ tao mang theo gấp đôi chỗ này. Qua đó tao cần chi cho lắm. Đồ sida không đó mà. Mặc dù Tuấn nói là “đồ Sida” nhưng Tuấn biết chúng cũng mắc tiền lắm. Chỉ riêng cái quần “Ck” cũng 3,4 trăm ngàn rồi.

Tuấn còn cho Tuấn đôi Doctor hắn đi chưa được 3 tháng. Tuấn khấp khởi mừng thầm. Hắn biết, với những quần áo, giày dép này, hắn sẽ có nhiều chuyện để làm lắm…

Vũ trường Queen Bee quay cuồng trong ánh đèn lấp lóa và tiếng nhạc muốn đập vỡ 4 bức tường. Những gã thanh niên, những cô gái quần áo sang trọng đang say sưa trong bước nhảy. Mùi thuốc lá, mùi mồ hôi, son phấn, bia rượu… choáng ngợp không gian. Đâu đó trên sàn nhảy và phía dãy chế ngồi, nhiều cặp trai gái đang quấn xiết lấy nhau mà hôn quằn quại…

Tuấn xuất hiện như một công tử chính hiệu. Một bề ngoài không thua kém bất kỳ ai. Chiếc điện thoại di động mượn của tụi ăn cắp hắn quen qua bọn bạn “giang hồ” hờ hững giắt sau túi quần. Gắn trên miệng hắn một cách điệu nghệ điếu thuốc sì mo dài ngoẵng. Hắn hơi bỡ ngỡ và hơi sợ khi lần đầu đến chốn ăn chơi. Nhưng màn kịch được bắt đầu rất thuần thục : Người ta thấy một anh chàng dân chơi bước ra sàn nhảy với những step nhảy ngoạn mục. Những step nhảy đó Tuấn đã nghiên cứu công phu qua băng video và tập đi tập lại ở nhà.

Khi những ca khúc disco, rap…sôi động qua đi là những bản nhạc trữ tình cho điệu slow.Từng cặp, từng cặp trai gái ôm rịn vào nhau trong giai điệu nhẹ nhàng, tình tứ. Tuấn không có bạn nhảy và cũng không nhảy nữa. Hắn gọi một lon coca và ra ghế ngồi. Hắn muốn có bạn. Mắt Tuấn như xoáy vào những cô gái đang có mặt ở đây. Hắn thèm thuồng nhìn những tấm thân rực lửa, những bộ ngực tròn căng tựa chặt vào những gã trai.

– Hello, sao ngồi một mình vậy bồ ?

Một giọng con gái rất dễ thương. Tuấn ngơ ngác quay lại. Trời, một cô gái rất đẹp đang đứng chống nạnh cạnh hắn. Một dân chơi chính gốc ! Khuôn mặt đẹp kiêu kỳ được trang điểm công phu. Đôi môi đỏ chót mỉm cười rất tươi khoe hàm răng trắng tinh đều chằn chặn. Chiếc mũi cao, thanh tú và đôi mắt long lanh tình tứ. Thân hình cô nàng cao, thon thả và rất “đô”. Quần jean đắt tiền bó sát đôi mông tròn trịa. Bộ ngực đồ sộ khiêu khích sau làn áo thun in chặt vào đôi vú.

Tuấn sững sờ quá. Cô gái cười khúc khích :

– Sao mất hồn vậy cưng ?

Tuấn đã lấy lại tinh thần. Hắn nở một nụ cười rất đàn ông :

– Anh bất ngờ vì em đẹp quá !

Cô gái cười, mắt liếc đi chỗ khác. Nàng ngồi xuống ghế, rút một điếu 3 số gắn lên môi. Nhanh nhẹn, Tuấn móc zippo. Một động tác biểu diễn thông thường,”tách” một cái, ngọn lửa xanh đã sẵn sàng châm thuốc. Đôi mắt long lanh của cô gái tỏ rõ ánh nhìn thích thú. Rít một hơi, cô gái ngồi xoay hẳn về phía Tuấn. Đôi môi chúm lại phun một làn khói vào hắn.

– Buồn lắm sao mà có một mình vậy cưng ?

Nàng hỏi hắn.

– Buồn sao được nếu có người đẹp.

Tuấn chống cằm nhìn cô gái chăm chăm. Cô gái cười vui thích. Nàng chẳng lạ gì với mấy câu tán gái của tụi đàn ông. Nhưng nàng rất khoái anh chàng dân chơi đẹp trai này.

– Em uống gì không ?

Tuấn ân cần hỏi.

– Lấy cho em li “đỏ”.

Tuấn ra phía quầy mà hơi lo. Nếu người bán mà không biết “đỏ” là gì thì hắn biết nói sao. Dân chơi mà không biết “đỏ” như hắn thì lộ tẩy. Kệ, hắn cứ gọi đàng hoàng. Thì ra “đỏ” là whisky Jonny Walker. Thế là đi tong 5 dollars. Trong bóp hắn lúc này chỉ còn hai trăm ngàn với mấy tờ 1$. Còn lại là một mớ giấy lộn xếp lại như một xấp tiền mới với hai tờ 50 nghìn kẹp ở hai đầu. Đó là giành dụm của hắn suốt từ tết năm trước đến giờ. Cô gái đón li rượu của hắn một cách hài lòng. Cô thấy anh chàng này “chơi được”. Từ khi tập tành ăn chơi đến giờ, nàng mới quen một player galant và đẹp trai đến như vậy.

Hai người nhìn nhau đắm đuối. Mùi son phấn, dầu thơm đắt tiền trộn lẫn mùi da thịt, mồ hôi cô gái làm Tuấn rạo rực. Mặt hắn nóng bừng. Tim đập thình thịch.

– Nước mình thay đổi nhanh quá ha. Hồi nhỏ còn ở đây, anh nhớ đâu có đẹp và nhiều nơi vui chơi như bây giờ.

Nhìn vào mắt người đẹp bằng ánh nhìn mê mệt, Tuấn “đá lông nheo”

– Người cũng đẹp hơn hồi trước..

– Uả, vậy anh là Việt kiều sao ?

Cô gái tròn xoe mắt. Nàng không ngờ.

– Ừa. Anh mới ở Autralia về. Em tên gì ?

– Em tên Vi, Tường Vi.

– Còn anh tên Tuấn, Jimmy Tuấn

Nàng rất kết anh bạn Việt kiều. Nhìn sợi dây chuyền vàng to như dây xích trên cổ Tuấn kín đáo sau chiếc áo sơmi rất cao bồi, nàng không biết là hắn đang chột dạ “Không biết con nhỏ có biết coi vàng không. Lạy trời !” Nàng nghĩ là Việt kiều Tuấn rất giàu. Tuấn bạo dạn xích lại bên Tường Vi. Hắn run run. Lần đầu tiên trong đời hắn ở sát một cô gái đến như vậy. Tường Vi không chút phản đối. Hắn mạnh dạn quàng tay kéo nàng vào người. Tường Vi làm ra vẻ đứng đắn. Nàng nhẹ nhàng kéo tay hắn ra. Nàng biết, nàng không nên tỏ ra quá dễ dãi mà “thấp giá” với bọn đàn ông. Dù sao, nàng cũng là kẻ ban ơn huệ cho bọn họ cơ mà. Nhưng Tuấn cũng không vừa. Hắn lạ gì lũ gái dân chơi cơ chứ. Chúng sẵn sàng đánh đổi tất cả những gì cao quý nhất của người con gái cho những cuộc chơi với bọn con trai nhà giàu. Đối với lũ hư hỏng ấy, việc lên giường là một vấn đề quá bình thường, không đáng quan tâm. Đỉnh cao của chúng là những nàng cave Tuấn nghĩ là Tường Vi chắc cũng là một dạng cave cao cấp : gái bao.

– Em đẹp quá.

Tuấn vừa nói, vừa ghé qua hôn một tiếng rõ kêu vào má Tường Vi. Hắn rạo rực. Đó là nụ hôn đầu tiên của hắn lên làn da mịn màng của một cô gái. Tường Vi mỉm cười, liếc mắt nhìn xung quanh như sợ ai trông thấy. Nàng nói:

– Sao anh bạo quá vậy !

– Tại anh không kềm được lòng mình trước sắc đẹp của em.

– Em mà đẹp sao ?

– Thiệt mà, em đẹp lắm.

– Anh thử nói coi.

– Mái tóc em óng ả. Đôi mắt em long lanh, mơ huyền như làn nước hồ thu. Làn da em trắng mịn. Thân hình…

– Thôi, đủ rồi anh chàng thi sĩ. Cưng ca còn thua Minh Vương, Kim Tử Long hay Vũ Linh xa lắm… Mà Tuấn nè, mình về đi anh. Em đói quá, ở đây ồn ào em hổng có nghe anh nói gì hết à.

– Nhưng anh chưa mua xe. Để anh kêu taxi nha.

Vừa nói, Tuấn vừa rút “di động” ra (Hắn sẽ nói là hết pin). Nhưng Tường Vi ngăn lại :

– Khỏi, em có xe mà.

Tường Vi để Tuấn cầm tài. Lần đầu cầm lái chiếc Dream, Tuấn rất lúng túng. Hắn thanh minh :

– Bên bển không có xe máy. Đi xa thì xài xe hơi, gần thì dùng xe đạp. Anh mới đi thử chiếc Dream sáng nay đó.

– Xe của anh hả ?

– Không, xe của thằng em họ. Giờ em chỉ đường anh nha.

Tường Vi ngồi chồm ra phía trước. Toàn bộ cơ thể mềm mại của nàng áp chặt vào lưng Tuấn. Tuấn thấy rõ đôi vú no tròn như hai quả tuyết lê tựa chặt vào lưng mình, phập phồng theo hơi thở âm ấm, thơm tho của Tường Vi phả vào gáy. Tuấn vuốt ve bàn tay trắng ngần với những ngón thon dài của nàng vòng ra phía trước bụng hắn. Đã 11h đêm, gió lạnh và đường vắng tanh làm đôi trai gái càng xiết chặt nhau hơn. Tường Vi nũng nịu hỏi Tuấn đủ thứ về Australia. Tuấn bịa rất giỏi. Nào là những nếp sống của người Việt ở bển, nào là những lễ lạt gì đó. Hắn còn bịa cả những buổi trình diễn của ban nhạc “Love and Love” mà hắn cầm đầu. Hắn khoe là trung tâm nhạc nhẹ Thúy Nga xin ký hợp đồng với bọn hắn. Hắn hát cho Tường Vi nghe. Nàng sung sướng ngả đầu vào vai người tình mới. Giọng hát mê li của hắn rõ ràng đã khẳng định những gì hắn nói là đúng. Nàng biết hắn rất giàu. Nàng viển vông ước mơ một cuộc tình tuyệt đẹp.

– Vi nè !

– Gì hả anh ?

– Anh yêu em…

– Thôi đi, đừng có sạo, tui lạ gì đàn ông mấy anh. Ai mà mấy anh chẳng yêu. Mới quen đã yêu với đương rồi.

– Thiệt mà. Anh đã chán ngấy bọn con gái bên đó. Tụi nó quậy quá. Con gái mà dữ như bà chằn. Anh yêu nét đẹp dịu dàng của em.

– Thiệt không đó.

– Thiệt. Anh sạo xe tải đụng chết….

– Thôi đi, anh toàn nói nhảm hông hà. Anh đẹp trai, giàu có, galant… thiếu gì các cô …

– Em không tin thì thôi. Vi nè !

– Gì ?

– Anh muốn hôn em .

– Nè, chàng trai, bộ hôn em giữa đường không sợ người ta cười sao?

– Anh yêu em, hôn em có gì xấu mà người ta cười ?

Tuấn dừng xe. Hắn quay lại ôm chầm lấy Tường Vi. Nàng không chút phản đối. Tuấn cuống quýt đặt lên môi nàng nụ hôn đầu đời của hắn. Môi nàng hé mở, đón môi hắn nhiệt tình. Tuấn hôn, nút, nghiến ngấu lên đôi môi ngọt lịm, mềm mại ấy. Hai người hôn nhau thật lâu. Chợt Vi đẩy hắn ra. Nàng cười :

– Anh hôn gì dữ vậy. Thôi, đi đi, em đói lắm rồi.

– Tuân lệnh.

Quán phở ở Tân Sơn Nhất vẫn nườm nượp khách. Hầu hết là các cặp trai gái đi chơi khuya. Đủ mặt các tầng lớp dân chơi. Có băng quen với Tường Vi. Chúng huýt sáo :

– Vi ơi,”kép” mới đó hả ? Đẹp đôi quá ta ơi !

– Có ai đâu mà cũ với mới

Nàng nháy mắt với bọn trai gái bên đó. Cả quán ồn ào hẳn lên. Ai đó có vẻ khó chịu với lũ dân chơi “coi trời bằng vung” này. Hầu hết các con mắt đổ dồn về phía Vi và Tuấn. Nhiều tiếng thì thầm xít xoa. Quả là một cặp rất đẹp. Hai dĩa bò xào, hai lon Tiger. Đi tong 5Ạ ngàn. Nhìn thức ăn còn thừa nhiều, Tuấn thầm tiếc rẻ và thoáng bùi ngùi. Cả đời làm lụng cực khổ, có bao giờ cha mẹ hắn dám bỏ ra một số tiền lớn đến vậy để ăn uống, vui chơi như hắn tối nay đâu. Hắn thầm rủa bọn dân chơi mất dạy xài tiền như nước. Ra về, cả hai đi lòng vòng một lúc.

– Về nhà bác anh chơi nha Vi.

Tuấn thì thầm

– Dạ.

Hắn đáp xe trước cổng một biệt thự trên đường Tú Xương. Hắn làm ra vẻ sắp bấm chuông nhưng lại thôi. Hắn nói với Vi :

– Anh nghĩ lại rồi.

– Sao vậy ?

– Hai ông bả khó lắm. Bữa nay anh hứa về nhà ăn sinh nhật thằng em họ mà giờ này mới về. Đã vậy còn mang theo bạn gái nữa. Hai người thế nào cũng nghĩ xấu em, mà anh thì bị la. Thôi, hay để anh mượn xe đưa em về nha.

– Thôi đi, anh làm như anh bị la rồi má em không la em sao. Anh nè, tụi mình kiếm khách sạn ngủ đi. Em buồn ngủ quá.

Như thế còn gì hơn. Tuấn không ngờ số mình “đỏ” đến thế. Hắn biết chuyện này đối với một dân chơi đẳng cấp cao như Vi thì quá bình thường. Hắn nghĩ là hắn quả là có tài đóng kịch, với lại con mồi của hắn “khờ” đến thế là cùng. Cửa phòng đóng lại. Tường Vi mệt mỏi thả mình xuống chiếc giường nệm êm ái. Nàng vươn vai, mắt nhắm lim dim. Tuấn cũng buông mình nằm cạnh Vi. Hắn chồm qua người Vi lần tìm môi nàng. Hắn hôn nàng như điên lên mặt, lên cổ, và dần xuống ngực. Tường Vi rên lên vì sự vật vã cuồng nhiệt đó. Nàng ngăn hắn lại :

– Anh tham lam quá à. Tắm đi rồi em tắm nữa. Nhảy suốt tối, mồ hôi quá trời.

– Mình tắm chung đi ha.

– Nè, anh nói bậy quá à. Em giận đó…

Tuấn cười. Hắn mặc nguyên bộ đồ vào phòng tắm. Hắn sợ để bóp ở ngoài là lộ tẩy hết… Tuấn chợp đi một lúc. Hắn tỉnh dậy khi Tường Vi tắt đèn rồi khẽ đặt mình nằm bên cạnh.Trong ánh đèn màu hồng, hắn thấy tim mình đập rộn lên hồi hộp. Hắn quờ tay ôm rịt cô gái vào người. Nàng cười khúc khích :

– Chưa ngủ sao cưng ? Muốn gì đây ?

– Em thơm quá hà.

Tuấn gắn lên môi nàng một nụ hôn cháy bỏng. Vòng tay nàng giang rộng xiết Tuấn vào lòng. Hắn hôn cuồng nhiệt lên khắp mặt rồi lần xuống cổ, xuống ngực Tường Vi. Tiếng Tường Vi thở gấp gáp. Những tiếng rên khoái cảm của cả hai đứa. Vi thơm tho, ngon lành trong tay Tuấn. Nàng thủ thỉ :

– Em cho anh đêm nay thì chắc mai anh quên em chứ gì ?

– Anh thề là không.

– Nhưng anh sẽ coi thường em !

– Không đâu cưng à. Cuộc đời này đâu có dài phải không em.

Làn da Tường Vi mát lạnh. Đôi vú tròn căng phập phồng theo hơi thở. Tuấn thôi hôn nàng. Hắn chồm người đè lên Tường Vi. Bàn tay hắn dè dặt đặt lên đôi vú đồ sộ đó. Trong ánh đèn ngủ màu hồng, sắc đẹp Tường Vi càng thêm kỳ ảo. Đôi mắt nàng long lanh. Đôi môi hé mở. Khuôn mặt hai đứa thật gần, thật gần. Chúng hít thở hơi thở của nhau và nhìn nhau đắm đuối. Tuấn lại cúi xuống. Hai đôi môi lại xiết vào nhau. Môi con gái thật ngọt, thật mềm mại. Tuấn nút lấy cánh hoa đầy mật ấy say sưa. Hắn đút lưỡi vào miệng nàng như muốn nuốt hết những gì thơm tho của Tường Vi. Lưỡi nàng ướt át, cuộn xiết vào lưỡi Tuấn…

Vừa hôn, bàn tay đức vừa nắn bóp nhè nhẹ đôi vú Tường Vi trong làn áo. Hắn thấy rõ đôi tuyết lê ấy đang cương lên, căng đầy như quả bóng bơm thêm hơi. Tường Vi ngồi bật dậy, kéo tung chiếc áo thun ra khỏi người. Tuấn thẫn thờ ngắm nhìn thân hình tuyệt đẹp của cô gái. Hắn lúng túng bật giúp nàng cái áo lót. Đôi vú vun cao kiêu hãnh với hai núm màu đỏ hồng cương cứng và tròn căng khiêu khích. Tuấn vùi mặt vào ngực Tường Vi. Cặp vú cô gái nóng rực. Miệng hắn bú, nút chùn chụt hai núm vú xinh xắn của nàng như muốn nuốt lấy thịt da Tường Vi.

Da thịt nàng mịn màng vô tả, thơm ngây ngất mùi con gái và mùi nước hoa thượng hạng. Tay Tuấn xe xe đầu núm vú bên kia làm Vi rên lên thích thú. Rồi thì đến lượt Tuấn cởi hết quần áo trên người. Dương vật hắn chọc thẳng, cứng ngắc. Tường Vi đưa bàn tay mát lạnh nắn bóp “vật quí” ấy. Những ngón tay thon dài của nàng điệu nghệ khều khều vào những nơi nhạy cảm ở đầu dương vật làm Tuấn cứ hít hà ngây ngất. Dương vật hắn trong tay nàng cương cứng như muốn đứt tung từng mạch máu. Tuấn lẩy bẩy kéo phecmơtuya quần jean của Tường Vi. Hắn tuột phăng nó ra khỏi đôi chân dài thon thả. Còn nàng nằm dài, hai tay xoa bóp hai vú của mình. Mắt lim dim chờ đợi những giây phút thần tiên. Một đám lông đen mờ ảo sau lớp quần lót. Tuấn hồi hộp kéo dần chiếc quần lót xuống. Từng sợi lông đen nhánh, bóng láng nép vào làn da bụng trắng ngần, nõn nà hiện ra. Lúc này, cả hai không còn một mảnh vải trên người. Hai đứa nhìn nhau mỉm cười.