Truyện sex hay. Chúc huynh đệ có những giây phút lên đỉnh với TruyensexZ.com

Cô giáo dạy văn

Ngoài lớp học của Toàn, cô Trâm còn dạy ở lớp 10P4 và hai lớp 12 nữa ; mỗi khi cô đứng trên bục giảng của lớp nào trong màu áo dài màu tím thướt tha thì lớp học đó lúc nào cũng rực rỡ, tươi thắm như một vườn hoa. Nhiều lúc, ngồi yên trên ghế học trò trong lớp học, nghe cô Trâm giảng bài, Toàn vẫn không thể nào ngờ được rằng một ngày gần đây, cô Vân Trâm – cô giáo chủ nhiệm xinh đẹp của nó lại ngã vào vòng tay của nó trong một đêm mưa gió bão bùng. Vào sáng chủ nhật nọ, như mọi khi, Toàn đến nhà cô Trâm sau khi quẹo qua ngã tư Phạm Hữu Chí – Nguyễn Du thì phát hiện cô Trâm bị sốt nằm mê man nơi phòng khách, trong khi cổng và cửa chính căn nhà thì hé mở. Ngay lập tức, Toàn chạy nhanh về nhà nhờ chị Hảo lấy xe Honda đến chở cô Trâm đến bệnh viện Bà Rịa cấp cứu.

Nhờ vậy mà cô Trâm được nhanh chóng truyền nước biển để điều trị chứng bệnh sốt dạ dày ác tính khá nguy hiểm. Hai chị em Hảo và Toàn mất hết cả ngày chủ nhật, thay phiên nhau chăm sóc cô Trâm. Đến trưa, cô Trâm mới hồi tỉnh nhưng vẫn còn rất yếu. Vì bận việc nhà vả lại, bé Hiếu –con chị Hảo hay quấy khi vắng mẹ nên chị Hảo phải về và do đó, từ lúc ấy cho đến tối, Toàn phải cáng náng hết tất cả công việc chăm sóc cô Trâm : nào là cơm nước, uống thuốc, canh chừng nước biển hết thì báo y tá ; nào là thay drap giường, mua thuốc và ống tiêm cho đến cả việc phụ giúp cô Trâm vệ sinh, lau rửa, thay quần áo…

Toàn vẫn không hề trốn tránh. Toàn rất an tâm và thoải mái trong việc chăm sóc cô giáo chủ nhiêm của nó vì nó chẳng hề vụ lợi ; ngay cả việc báo cho Ban Giám hiệu trường cấp III Châu Thành về thông tin cô Trâm bị bệnh, Toàn cũng đã nhờ chị Hảo làm giúp. Tối hôm chủ nhật ấy, Toàn không tài nào ngủ được nhưng nó cảm thấy rất vui là cô Trâm càng lúc càng bình phục nhanh chóng. Sáng hôm sau, Toàn về nhà tắm rửa và thay quần áo đi học. Khi Toàn vào đến lớp thì toàn thể học sinh lớp 10P3 đều biết được thông tin cô giáo chủ nhiệm bị bệnh phải nằm điều trị tại bệnh viện. Từ ngày thứ hai trở đi, do có một số bạn nữ vào chăm sóc cô Trâm nên Toàn dầu sao cũng được nhẹ nhàng ho7nm chứ không như ngày đầu nữa. Thời gian cô Trâm nằm viện cũng không nhiều vì đến ngày thứ bảy cuối tuần, thấy cô đã khỏe hẳn nên bác sỹ điều trị cho cô xuất viện về nhà.

Sáng chủ nhật,gần như cả lớp 10P3 tập trung tại nhà cô Trâm để tổ chức liên hoan mừng cô khỏi bệnh. Chúng tưng bừng, rộn rã nấu nào là bánh mỳ cary, chè thưn, bánh khoai mì nướng…Đấy cũng chính là dịp để chúng tranh nhau báo công với cô Trâm (đứa này giúp cô thế này, đứa kia phụ cô như thế kia…) để cuối năm, cô Trâm may ra sẽ nâng đỡ chúng được lên lớp, được là học sinh giỏi hay học sinh tiên tiến…Buổi tiệc liên hoan đó cũng vắng một vài đứa nhưng cô Trâm nhớ rất rõ là không có Toàn, thằng học trò dễ thương, hiền lành, ít nói, hay phụ giúp cô và cũng là người có công trạng nhiều nhất trong lúc chăm sóc cô bị bệnh. Cô Trâm nhờ hai đứa trong lớp đến nhà tìm Toàn nhưng không có nó ở nhà. Do Toàn không có tính khoe khoang để vụ lợi và biết trước thế nào cô Trâm cũng đi tìm nó nên từ sáng, nó đã đạp xe phóng lên Gò Rùa phụ chị Hoàng tưới dưa.

Sau khi kết thúc tiệc liên hoan, bọn học trò đứa nào về nhà đứa đó hết cả rồi, một mình trong nhà, cô Trâm suy nghĩ rất nhiều về tính cách của Toàn. Cô không hề giận nó không đến nhà cô dự tiệc vì cô biết tính tình nó như thế nào rồi. Chợt có một ông nhân viên bưu điện đến trước cổng nhà cô, bấm còi xe báo hiệu rồi thảy vào trong sân nhà cô một lá thư. Cô Trâm bước ra sân, nhặt thư lên thì thấy thư được gửi từ một đia chỉ rất quen thuộc với cô, đó là gia đình chồng cô ở phường Thống Nhất, Thành phố Biên Hòa. Cô Trâm mở thư ra xem xong, cô rất bình tĩnh xé lá thư ra làm nhiều mảnh bỏ vào sọt rác trước nhà rồi đi vào nhà. Cô không giận dữ nhưng lại rất đau buồn vì tình đời đen bạc. Trong thư, chồng cô hăm dọa là nếu hết năm nay, cô không xin chuyển trường về Biên Hòa thì hắn sẽ kiên quyết gửi đơn ra tòa án xin ly dị dù cho cô đồng ý hay không đi nữa. Cô mệt mỏi vào giường nằm, suy nghĩ miên man rồi ngủ thiếp đi lúc nào không biết…

Chiều hôm đó, ở Gò Rùa về, Toàn lò dò đến nhà cô Trâm với tâm trạng lo sợ cô thế nào cũng la nó ; nhưng thấy cô Trâm vẫn bình thường, vui vẻ nên nó phần nào cũng cảm thấy an tâm. Cô Trâm hâm lại thức ăn còn dư lại của tiệc liên hoan lúc trưa rồi cùng Toàn ăn uống thật vui vẻ. Cô Trâm than phiền với Toàn là lâu rồi cô không đi xem phim nên cô đề nghị Toàn tối nay đi xem với cô vì cô vẫn còn đến hai ngày nghỉ phép. Vì bài vở ngày mai Toàn đã học xong và trong túi cũng có rủng rỉnh tiền nên nó đồng ý ngay. Nó dắt chiếc xe đạp mini màu đỏ của cô Trâm ra khỏi cổng và sau khi cô Trâm khóa cửa, khóa cổng cẩn thận rồi, Toàn cẩn thận lái xe chở cô Trâm đến rạp hát Châu Thành. Tối đó, hai cô trò cùng xem bộ phim Ba hạt dẻ dành cho Lọ Lem – một bộ phim vui nhộn của Cộng hòa dân chủ Đức