Truyện sex hay. Chúc huynh đệ có những giây phút lên đỉnh với TruyensexZ.com

Chuyến tàu Tết

Bước ra khỏi bồn tắm, nhìn ngắm mình thật lâu trong chiếc gương lớn mà tôi đã đặt thiết kế cho riêng mình. Tôi luôn luôn thỏa mãn khi nhận thấy những đường cong trên cơ thể mình vẫn còn rất hấp dẫn. Ở tuổi 34, lứa tuổi mà tất cả mọi người đàn bà đều bắt đầu lo lắng cho sự tàn phai nhan sắc của mình, tôi lại cảm thấy sung sức nhất.

Những đòi hỏi mãnh liệt về xác thịt luôn đến với tôi trong những đêm trăng tròn. Nó luôn kéo tôi tới sự tột đỉnh đê mê của những cơn thủ dâm điên cuồng. Không ít hơn một lần tôi đã tìm đến các tay chơi thứ thiệt. Nghệ thuật làm tình của họ đã kéo tôi lên đến tuyệt đỉnh của những gì mà con người từ xưa đến nay vẫn gọi là khoái lạc.

Mỗi đêm trăng tròn tôi đều thèm khát được ở trong vòng tay của một người đàn ông lực lưỡng. Tôi ham muốn điên cuồng những cơn dày vò xác thịt trong tay một người tình từng trải.

Tôi cũng đã từng có những người tình. Họ đến rồi đi qua cuộc đời tôi. Tôi sẳn sàng hiến dâng cho họ xác thân nóng bỏng của mình. Họ nhận đầy đủ tất cả những hoan lạc nhưng rồi cũng ra đi chỉ bởi một lý do đơn giản: Tôi không bao giờ chấp nhận lời cầu hôn của họ.

Tôi chưa bao giờ và cũng sẽ không bao giờ chấp nhận một ràng buộc gia đình. Cuộc sống của tôi phải là một chuỗi ngày tự do, tự do trên mọi lãnh vực đặc biệt là trong sinh hoạt tình dục.

Tiếng chuông điện thoại reo làm cắt ngang dòng suy tư của tôi. Tôi để nguyên người như vậy bước ra khỏi buồng tắm. Căn phòng ngủ lát đầy gương luôn luôn là niềm tự hào của tôi, không phải chỉ vì mọi người khi bước chân vào đây đều phải buộc miệng khen một lối thiết kế độc đáo mà cái chính là tôi có thể nhìn ngắm thân hình một cách tự hào từ mọi góc độ. Chiếc điện thoại đặt cạnh pho tượng khoả thân đổ đến hồi chuông thứ ba như thúc giục.

– Alô? Tôi mở đầu bằng chất giọng ngọt ngào sẵn có của mình.

– …

– Alô?

– …

– Ai đó ạ? – Tôi bắt đầu thấy nghi ngờ.

– …

– Tôi đang được nói chuyện với ai vậy? – Tôi không còn bình tĩnh nữa.

Vẫn không có tiếng trả lời và tôi giận dữ cúp máy.

“Không lẽ lại là hắn?”. Tôi tự nhủ và cảm thấy rùng mình.

Hắn là một tên bệnh hoạn thật sự. Tôi đã quen hắn trên một chuyến xe tàu về quê vào dịp cận Tết. Tôi nhớ mãi cái lần đầy ấn tượng đó. Tôi ở chung toa nằm với một cặp tình nhân và hắn. Tôi ngủ giường phía dưới giường hắn và không sao chợp mắt được khi cặp tình nhân phía bên kia cứ mãi trò chuyện và lâu lâu họ lại cười khúc khích như không hề có chúng tôi vậy.

Tôi phải bước ra ngoài hóng gió cho thoải mái. Tôi đi dần về phía đầu toa, nơi có đặt nhà vệ sinh. Đúng lúc đó tôi cảm thấy có ai đó đang đi phía sau lưng mình. Tôi quay lại nhìn và bắt gặp ánh mắt hắn, ánh mắt mà tôi chưa từng gặp và cũng sẽ không bao giờ quên được.

Nó không phải của một người đàn ông mà hình như là của một con thú. Tôi bị lúng túng vì ánh mắt đó và chỉ kịp nhoẻn miệng cười định chào theo phép lịch sự.

Nhưng tất cả mọi cử chỉ hay hành động của tôi đều chậm hơn hắn. Hắn chộp lấy tay tôi lôi thẳng vào nhà vệ sinh rồi sập cửa lại. Tôi định la lên nhưng lưỡi tôi đã nằm trong miệng hắn tự bao giờ. Hắn đè thân hình to lớn của mình ép sát tôi vào tường.

Một tay hắn giữ đầu tôi và miệng hắn như muốn hút hết nước bọt của tôi vậy. Tay còn lại hắn thò hẳn từ lưng quần tôi vào bên trong quần lót và liên tục xoa mạnh âm hộ tôi.

Tôi đã có khá nhiều kinh nghiệm với đàn ông nhưng đầy tính bạo dâm như lần này thì tôi chưa hề trải qua bao giờ cả. Đáng lẽ phải chống cự kịch liệt thì tôi đã để mặc cho hắn hãm hiếp mình. Thấy tôi dường như không chống cự thì hắn càng mạnh bạo hơn. Môi hắn vẫn giữ chặt lấy môi tôi, lưỡi hắn nút thật điêu luyện, đánh lên đến đốt họng tôi tạo cho tôi một sự rạo rực khó tả.