Truyện sex hay. Chúc huynh đệ có những giây phút lên đỉnh với TruyensexZ.com

Chuyến công tác sung sướng

Trời Bangkok tuy chỉ mới đầu tháng tư mà đã oi bức lạ thường. Chiếc máy lạnh căn chung cư của Dũng quay tít. Đã hai tuần từ khi Dương văn Minh tuyên bố đầu hàng, Dũng đang hồi hộp đợi tin từ tòa Đại Sứ Mỹ, nhất là từ Mĩ Linh.

Mĩ Linh, một nhân viên trẻ làm việc cho toà Đại Sứ mà Dũng được quen biết cách nay hơn hai năm, nhờ Dũng liên lạc thường xuyên với văn phòng của Mĩ Linh, và hai người đã quen nhau. Mĩ Linh đang làm luận án tiến sĩ về sinh ngữ học. Nàng vừa làm việc vừa học. Dũng là người Việt gốc Hoa, làm việc đã sáu năm tại tòa Đại Sứ Việt Nam ở Thái Huyền.

Dũng thông thạo tiếng Quan thoại, tiếng Quảng. Tuy nhiên tiếng Việt vẫn là thứ tiếng chàng thường dùng, Dũng tốt nghiệp Đại học ngành ngoại giao tại Sài Gòn. Riêng Dũng, chàng hằng mong mỏi có một người bạn giỏi về Anh ngữ để giúp chàng trau dồi thêm…

Có một lần Mĩ Linh bảo Dũng là tên của chàng phát âm theo tiếng Mỹ thì không được hay cho lắm, nên nàng đổi thành Lâm cho dễ gọi và Dũng gọi Mĩ Linh là Huyền. Dũng bảo Mĩ Linh, Huyền là tên của một loài hoa quý, thế là từ đo Mĩ Linh luôn xưng Huyền với Dũng, ngược lại Dũng tự nhận mình là Lâm.

Từ đó họ là một đôi bạn rất thân. Họ thường hẹn nhau đi chơi vào cuối tuần để có dịp trau dồi và thực tập trên số vốn ngoại ngữ mà họ thu thập được. Tuy đã hai năm quen biết nhưng họ chỉ là một thứ tình bạn thuần khiết. Vì cả hai đều đã có người yêu.

Tuy nhiên ba tháng trước đây Huyền nhận được tin bạn trai nàng ở Mỹ đã có bồ mới, nàng rất buồn và hôm đó trên ghế đá công viên nàng đã gục đầu vào vai Lâm khóc như vũ bão, tưởng như có thể làm ngập lụt Bangkok. Thế mà chỉ hai, ba hôm sau khi gặp lại nhau Huyền như không có chuyện gì? Người Mỹ có khác.

Ba tháng sau thì chuyện buồn lại đến với Lâm, số là phục vụ cho đến cuối năm nay thì Lâm được về nước cưới vợ và xin dạy Anh văn tại Sài Gòn, nhưng hôm nay thì Sài Gòn của Lâm không còn nữa và người vợ chưa cưới của Lâm thì đành vĩnh biệt (sau 30/4/75 có mấy ai còn nghĩ là mình có thể gặp lại người thân ở quê nhà ).

Lâm cũng như những người bạn cùng nhiệm sở đã được toà Đại sứ Mỹ hứa sẽ cho họ sang định cư tại Hoa Kỳ. Lâm đã liên lạc với Huyền để nhờ nàng giúp làm giấy tờ.

Đã bốn giờ chiều ngày thứ Sáu mà vẫn không nghe điện thoại của Huyền, chàng ngồi đứng không yên. Đột nhiên có tiếng động ngoài hành lang và tiếng gõ cửa phòng, Lâm uể oải đứng dậy mở cửa. Huyền xuất hiện, một thoáng bất ngờ Lâm quên mời khách vào nhà.

– “Tôi có thể vào được không?” Huyền khẽ hỏi.

– Được…được chứ! Mời vào, mời vào.

sau khi thay đồ và trở lại phòng khách, Lâm hết sức ngạc nhiên, Huyền đã bày la liệt trên bàn đủ thứ thức ăn và một chai rượu vang loại đắt tiền. Đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, Lâm hỏi:

– Hôm nay cô trúng số chăng, sao mà sang quá vậy?

Huyền để ngón tay trỏ lên miệng làm ra vẻ bí mật, hôm nay Huyền có điều quan trọng muốn nói cho anh hay, nâng ly và làm hiệu cho Lâm cụng ly, Huyền nói:

– Chúc mừng anh đã được chấp nhận định cư tại Hoa Kỳ, và một điều mừng nữa là theo lời đề nghị của Huyền tòa Đại sứ đã chấp nhận anh làm việc tại đây để giúp cho những người tị nạn đang đổ vào nước Mỹ. Tuy nhiên nếu anh không muốn ở lại thì anh có thể đi ngay với các bạn anh.

Huyền muốn cho anh biết trước một điều là, chiến tranh vừa kết thúc, mọi người dồn về nước, tìm việc sẽ khó khăn hơn gấp bội, vả lại kinh tế Mỹ lúc này đang xuống dốc, tùy anh quyết định. Đôi mắt nàng trở nên long lanh và tình tứ, nàng tiếp, Huyền vẫn muốn anh ở đây thêm một thời gian nữa, tại Thái, Huyền không có một người nào thân bằng anh. Lâm thực sự cảm động.

Hớp một ngụm rượu, chàng nói:

– Bữa tiệc hôm nay lẽ ra phải do Lâm đãi, Huyền làm thế này Lâm thấy ái ngại quá.

– Có gì đâu bạn bè mà anh, chuyện mừng của anh thì cũng như của Huyền thôi.

Men rượu đã tạo cơ hội cho men tình nẩy nở giữa hai tâm hồn cô đơn nơi đất khách. Lâm thấy hôm nay Huyền đẹp bội phần, càng nhìn càng say.

– Anh làm gì mà như muốn nuốt chửng Huyền vậy?

– Hôm nay Huyền đẹp thật, đẹp như một nàng tiên.

Mà thật vậy, hôm nay Huyền ăn mặc sang trọng hơn mọi khi, trang điểm kỹ hơn.

– Anh học nịnh đầm hồi nào thế? Huyền ngỡ anh chỉ là ông giáo già đấy chứ!

– Mình nhảy với nhau một bản nhé? Lâm đánh trống lảng.